I am passionate about adopting new technologies and thrive in dynamic environments.

Hế nô anh em, tôi là Dũng đây.
Sinh nhật tôi qua được một tuần rồi mà bận tối mặt, tới giờ mới rảnh ngồi xuống viết được mấy dòng. Không phải bài kỹ thuật hay đạo lý gì đâu nha, xàm thôi, viết ra cho nhẹ người.
Chuyện là cái vụ sinh nhật tụi nhỏ tổ chức cho, thật ra tôi biết trước từ tối hôm trước. Số là hôm đó tôi ngồi cày tới tối muộn, ngẩng lên thấy tụi nó vẫn lục tục chưa về, trong bụng nghĩ "ủa nay có task gì gấp hay sao mà phải OT dữ vậy ta". Tôi chạy ra định hỏi xem có cần hỗ trợ gì không, ai dè bắt gặp nguyên một đám đang ngồi cặm cụi thổi bóng bay :v Thế là lộ hàng. Nhưng mà thôi, kệ, coi như mình không thấy gì, để tụi nó còn được cái niềm vui úp sò sếp thành công.
Sáng hôm sau tôi đi họp lê thê gần hết buổi. Họp xong về tới chỗ, vừa kéo ghế ngồi xuống chưa kịp thở, thì thấy tụi nó ùa ra, đứa bê bánh, đứa cầm dàn bóng bay "Chúc Mừng Sếp", đứa nhanh tay chụp lên đầu tôi cái mũ sinh nhật. Tôi vẫn phải ráng làm cái mặt ngạc nhiên cho tròn vai, dù biết tỏng từ tối qua rồi =)) Mà công nhận, biết trước rồi mà lúc đứng giữa một đám người cười toe vỗ tay hát chúc mừng mình, nó vẫn vui dã man.

Vui nhất là cái cảm giác tụi nó bày biện cho mình còn hoành tráng hơn cả sinh nhật của sếp tôi :v Bánh trái, bóng bay, đồ ăn bày kín cả góc phòng. Tôi đứng đó tự hỏi không biết mình ăn ở kiểu gì mà được tụi nhỏ thương dữ vậy trời.
Mà nói tới thương, tôi nhớ trước sinh nhật chừng một tuần, cả team VTF4.0 vừa rủ nhau đi team building. Hôm đó vui thiệt sự. Đám con trai bọn tôi bơi gần hết cả buổi chiều, bơi xong lóp ngóp lên thì cả team xúm vào, đứa sơ chế đứa nướng, làm đồ rồi nướng chung với nhau, xong kéo ra ăn nhậu một bữa tới bến. Tối về, không ai bảo ai, tự động ngồi bệt hết xuống sàn, đứa bày bài ra chơi, còn tôi thì sà vào hội ma sói quẩy tới khuya. Cãi nhau ỏm tỏi, đứa làm sói bị lộ mặt giãy đành đạch, đứa dân lành bị nghi oan kêu trời kêu đất, cười muốn rớt hàm. Cái khoảnh khắc đó méo có chức vụ sếp với lính gì hết, chỉ có một đám người ngồi chơi với nhau thật lòng.


Tôi đang quản lý hơn 80 con người, riêng team VTF4.0 cũng đã hơn ba chục. Con số nghe thì oai, mà làm rồi mới biết quản người khó gấp mấy lần quản việc. Tôi cũng méo phải kiểu sếp kỷ luật thép hay nói chuyện đao to búa lớn. Tôi sai nhiều, có lúc nóng, có lúc giao việc không khéo làm anh em cực muốn chết. Nên mỗi lần thấy tụi nhỏ vẫn quý mình, vẫn chịu trốn việc đi thổi bóng tổ chức sinh nhật cho mình, vẫn rủ mình ngồi chơi chung mà không ngại, tôi biết mình còn nợ tụi nó nhiều lắm. Nợ cái sự tử tế mà tụi nó cho mình mỗi ngày.
Làm nghề này hơn chục năm rồi, đâu phải lúc nào cũng màu hồng. Có những giai đoạn dự án dí sát đít, deadline chồng deadline, mệt tới mức ngồi thừ ra tự hỏi mình đang cày cuốc vì cái gì, hay thôi nghỉ moẹ cho rồi. Nhưng cứ tới đúng những lúc tưởng buông tới nơi, lại có mấy thứ kéo mình ở lại. Ngẫm cho kỹ thì thứ kéo mình ở lại không phải lương, cũng đ' phải chức danh. Lương thì chỗ nào trả cao hơn cũng có, dự án to thì làm xong cái này kiểu gì cũng có cái khác chờ sẵn.
Cái thực sự giữ mình lại, một là gia đình, là những người ở nhà mà mình có trách nhiệm phải lo, nghĩ tới họ là tự khắc có sức mà gồng tiếp. Hai là cái cảm giác sáng đi làm thấy nhẹ nhõm vì biết mình sắp gặp một đám người tử tế.
Được nhân viên quý, được đồng nghiệp yêu mến, nói thật, chính là một trong những thứ giúp tôi còn trụ được với nghề cho tới giờ. Tới một lúc nào đó anh em sẽ nhận ra, kiếm được một chỗ làm có tiền thì không khó bằng kiếm được một đám người mà sáng nào mình cũng muốn gặp.
Cảm ơn team VTF4.0 nhiều nha, cảm ơn vì đã chịu thương một ông sếp nhiều tật như tao =)) Năm sau nhớ tổ chức tiếp, mà lần sau giấu kỹ giùm tao, đừng để tao đi ngang bắt gặp đang thổi bóng nữa nha.
Còn anh em đọc tới đây thì sao, điều gì đang giữ anh em ở lại với nghề? Comment cho mình với mọi người cùng nghe với.